Lăng Triệt mặt dày, ngang nhiên chui vào nhà Cảnh Du mà không cần sự đồng ý của cậu ta.
- Lăng Triệt, ngươi ở đây đã ba ngày rồi, Cút.
Lăng Triệt thản nhiên ngồi vào bàn ăn,
- Nhưng ta có được "ăn" no đâu.
Cảnh Du khó hiểu, thức ăn trên bàn đầy ra đấy, sao lại ăn không no,
- Vậy ngươi mau ăn đi.
Lăng Triệt nguy hiểm nói:
- Ăn gì cũng được?
Cảnh Du không thèm để ý,
- Ngươi thích ăn gì thì cứ ăn, ta đâu có cấm đoán gì đâu.
Lăng Triệt đứng bật dậy, Cảnh Du bất ngờ,
- Ngươi đi đâu vậy....A
Lăng Triệt nhấc bổng Cảnh Du lên đi thẳng vào phòng,
- Ta muốn ăn em.
Sắc mặt Cảnh Du biến đen,
- Lăng Triệt, ngươi Cút.
- Chưa được ăn no thì ta làm sao cút được.
"Phịch"
Lăng Triệt vứt Cảnh Du lên giường, hắn ưu nhã cười một tiếng,
- Du Du, cảm ơn em đã đồng ý cho anh ăn nha.
- Không...Á..
Lăng Triệt mặc kệ, hắn đang định cho cây gậy của mình nhập động thì..
"Ting ting ting"
Cảnh Du nhân cơ hội này chuồn mất, Lăng Triệt sắc mặt lạnh lẽo mở quang não,
- Lão già kia tung tin chúng ta bịa đặt, vi phạm kỉ cương, lừa trên gạt dưới, cậu chuẩn bị một chút, có thể người bên liên bang sẽ đến tìm cậu.
- Biết rồi.
Lâm Minh Trạch nhướn mày, hắn nhìn bộ dạng duc cầu bất mãn, quần áo xộc xệch của Lăng Triệt nhếch miệng cười,
- Vẫn chưa ăn được người ta?
Lăng Triệt hừ lạnh,
- Nếu không phải cậu phá đám ngay lúc quan trọng thì đã xong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648955/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.