Lâm Minh Trạch nhìn thứ vẫn còn dựng đứng bên dưới nhíu mày, mắt hắn loe lóe,
- A Dư, baba giúp con như vậy cậu cũng phải giúp ngược lại ta chứ.
- Ưm ~
Lạc Dư nằm trên giường lăn một vòng quấn mình thành cái bánh trưng ngủ ngon lành, Lâm Minh Trạch giật giật miệng,
- Hừ.
Lâm Minh Trạch lôi Lạc Dư ra ép cậu kẹp chặt chân lại,
"Bốp"
- Không nghe lời sẽ bị phạt.
Lạc Dư mơ hồ làm theo, cậu không muốn bị phạt.
"Ưm hộc ~"
Lâm Minh Trạch đưa đẩy, động tác hắn ngày càng cuồng dã, xoa nắn, di chuyển khắp nơi trêu chọc Lạc Dư,
- A Dư ~A Dư..
Lâm Minh Trạch híp mắt,
"Bạch bạch"
2 tiếng sau, cuối cùng Lâm Minh Trạch cũng chịu bắn ra nhưng sắc mặt hân lập tức đen lại nhìn cái thứ một lần nữa đứng thẳng, hắn vỗ vỗ tiểu kê của mình khổ sở, nói:
- Haiz, ta cũng rất muốn nhưng mà giờ chưa "ăn" được, phải đợi "chín" ăn mới ngon.
Lâm Minh Trạch một tay cầm lấy cái đuôi ngắn ngủn của Lạc Dư chơi đùa, một tay lại không an phận xoa xoa nắn nắn hai quả đào mọng nước, hắn nhỏ giọng,
- Thêm vài năm nữa chắc sẽ to hơn, tạm thời nhịn một chút vậy.
Lâm Minh Trạch nằm xuống bên cạnh ôm cậu vào lòng thỏa mãn nhắm mắt ngủ.
Sáng hôm sau, lúc Lạc Dư tỉnh lại thì Lâm Minh Trạch đã mang theo cơ giáp lên phi hành khí rời đi rồi.
- Oa.
Lạc Dư nhìn hai tay mình cười ngu ngơ,
"Mèo mướp thúi, ta hóa hình rồi"
250 ngáp ngắn ngáp dài,
- /
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648939/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.