Tối đến Lâm Minh Trạch mặt dày mày dạn mò đến phòng Lạc Dư trèo lên giường cậu,
- Ngươi...ba..ba, người làm gì vậy.
Lâm Minh Trạch ung dung,
- Hôm nay ta muốn ngủ ở đây, như vậy có thể bồi dưỡng tình cảm cha con nha.
Lạc Dư chửi thề một tiếng, cậu gượng gạo,
- Ba..ba, ừm, tình cảm chúng ta rất tốt mà, bồi dưỡng gì đó không cần đâu.
- Không được.
- Ặc.
Lạc Dư mím môi không biết phải nói gì mới được, một phần cậu không muốn bị đuổi đi một phần lại không muốn ngủ cùng người cha trên danh nghĩa này, làm như nào mới vẹn cả đôi đường đây.
Lâm Minh Trạch ôm Lạc Dư ngủ, kì lạ, đêm nay hắn không mơ thấy người đó nữa.
Mấy hôm sau,
- Thiếu tướng, người ngài muốn tìm vốn không hề tồn tại.
Lăng Triệt cúi đầu nói, hắn đã cho người lật tung hết tất cả tài liệu khắp tinh tế nhưng không hề có hồ sơ của người Lâm Minh Trạch muốn tìm.
- Không có?
Lâm Minh Trạch nghi hoặc, không lẽ người đó vẫn chưa hóa hình.
- Được rồi, cậu đi trước đi.
Lâm Minh Trạch từ ngày đó rất ít khi mơ thấy người nam nhân đó nữa, đặc biệt khi ngủ với Lạc Dư, ban đêm thậm chí hắn còn không tỉnh dù chỉ một lần.
- Sao vậy?
Lạc Dư vừa ăn vừa nói,
- Trên mặt con dính thứ gì sao.
Lâm Minh Trạch ánh mắt phức tạp,
- Không có, ăn đi.
.....
Lạc Dư tức giận, Lâm Minh Trạch không phản ứng, hắn túm gáy cậu nhấc lên,
- A, A Dư thật thông minh, cuối cùng cũng nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648938/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.