1000 năm sau,
Lạc Dư ngồi giữa rừng hoa đỏ rực,
- Mặc, ngươi đâu rồi,
"Tách tách"
Hai hàng chất lỏng trong suốt từ hốc mắt chảy xuống, 1000 năm, cậu không muốn đi đầu thai nên phải chịu những hình phạt ghê rợn của âm giới, linh hồn bị tổn thương trở nên vô cùng mỏng manh chỉ cần một làn gió cũng có thể thổi bay cậu đi mất.
Mặc,
Mặc
Ngươi không phải không cần ta nữa chứ.
Ta nhớ ngươi, ngươi đi đâu rồi.
Thiên giới,
- Thái tử, người muốn đến âm giới làm gì a, nơi đó toàn một đám cô hồn dã quỷ, không sạch sẽ một chút nào.
Mặc Diễm mặc một bộ hắc y, hắn nhìn tên thị vệ đứng bên cạnh,
- Ta cũng không biết, chỉ cảm thấy ở đó, dường như có người đang đợi ta.
Tên thị vệ đứng bên cạnh khóe miệng khẽ co giật, kí ức của thái tử không phải đã bị xóa hết rồi sao, sao ngài ấy lại có thể biết ở đó có người a.
Mặc Diễm là thái tử Thiên giới, hơn1000 năm trước hắn xuống phàm gian lịch lãm vài chục năm sau liền trở về. Phụ hoàng, mẫu hậu của hắn sợ con trai mình bị người tên Lạc Dư đó ảnh hưởng nên đã xóa đi tất cả những thứ liên quan đến cậu.
- Chúng ta xuống đó một chuyến.
- Khoan đã, thái tử, thái tử.
Thiên giới cùng âm giới như hai thái cực vậy, một nơi vô cùng thánh khiết, một nơi lại vô cùng âm u, tử khí rày đặc.
Lạc Dư lau nước mắt, cậu có chút tức giận, hét lên:
- MẶC DIỄM, NẾU NGƯƠI THỰC SỰ KHÔNG XUẤT
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648926/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.