Mặc Diễm, cậu tha cho tôi đi mà.
Lạc Dư mệt mỏi nói, từ cái ngày ở nhà Mặc Diễm về, tên này giống như được giải phóng ngày nào, giờ nào, phút nào cũng muốn "ăn" cậu.
- A Dư, chúng ta làm thêm một lần nữa thôi nha.
Mặc Diễm lật người cậu lại đem đại điểu của mình cắm vào,
"A ưm ~"
"hộc "
- Chậm một chút....
Một tháng này hầu như hai người ngày nào cũng làm và làm, nhưng Mặc Diễm càng ngày càng dồi dào sinh lực, âm khí trong cơ thể hắn cực thịnh. Ngược lại là Lạc Dư, cơ thể cậu yếu dần, càng ham ngủ hơn, chỉ cần để cậu ngồi một lúc không để ý là thiếp đi mất.
- A Dư, A Dư,... rất nhanh, chỉ cần đợi một thời gian nữa thôi.
Mặc Diễm hung hăng động thân, trong phòng tràn ngập âm khí mù mịt.
- A Dư, nhận của ta.
"A"
Mặc Diễm b*n vào bên trong Lạc Dư, nhưng thứ đó của hắn là một luồng âm khí, nó trực tiếp truyền vào cơ thể Lạc Dư. Đó chính là lí do tại sao dương khí của cậu bị hút đi một cách chóng mặt.
- A Dư, A Dư của ta.
Mặc Diễm mơn trớn da thịt mềm mại trắng nõn, hắn giống như một chất keo dính, lúc nào cũng dính chặt lấy Lạc Dư đem dương khí của cậu từng chút một rút ra.
"Ư"
Mặc Diễm hôn lên môi Lạc Dư, lại thêm một lượng dương khí nhất định bị hắn hút ra.
- / Làm sao đây, làm sao đây/
250 ở trong không gian lo lắng bay qua bay lại, nó âm thầm cầu nguyện:
- /
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648925/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.