Khi Lãnh Kiệt tỉnh lại thì bên cạnh đã chẳng còn bóng dáng của Lạc Dư, sắc mặt hắn vô cùng dọa người,
A Dư, em đừng khiến tôi phải thất vọng
Bởi vì,
Em sẽ không biết, tôi, sẽ làm ra thứ gì đáng sợ đâu.
Lãnh Kiệt logout thì bên ngoài trời cũng đã sáng, hắn ăn qua loa một chút rồi chạy xe đến đợi Lạc Dư.
Mẹ Lạc tức giận,
- Lạc, Dư, dậy, đi,học.
Lạc Dư mặc kệ mẹ Lạc có lôi kéo như thế nào cũng không chịu mở mắt, cậu muốn ngủ thêm lúc nữa a. Lãnh Kiệt ở bên ngoài đợi nửa tiếng đồng hồ, kiên nhẫn hắn cũng bị thằng bạn này của mình mài đến chẳng còn chút nào.
Lãnh Kiệt chạy vào nhà, mẹ Lạc đứng cạnh giường bất đắc dĩ nhìn hắn,
- Lãnh Kiệt, giao cho cháu vậy.
Lãnh Kiệt gật gật đầu,
- Dì Lạc, dì cứ ra ngoài trước đi.
Mẹ Lạc "ừm" một tiếng, bà thở dài,
- Làm phiền con rồi.
- Không có gì đâu ạ.
"cạch"
Đợi mẹ Lạc rời đi Lãnh Kiệt mới đi ra đóng cửa lại, hắn ngồi xuống bên cạnh giường Lạc Dư vỗ vỗ mặt cậu,
- Lạc Dư, cậu có dậy không thì bảo.
Lạc Dư chùm chăn lên đầu, giọng nói mang theo chút bất mãn khiến Lãnh Kiệt khựng lại,
- Không muốn dậy mà, ngủ một chút cũng không xong.
Giọng điệu nói chuyện này, là A Dư sao. Ý nghĩ này vừa lóe lên liền lập tức bị Lãnh Kiệt dập tắt,
Không thể nào
Lạc Dư không thể nào là Dư An được
Khoan đã
Lạc Dư.... Dư An, hai cái tên này, không thể trùng hợp như vậy chứ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648909/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.