Vũ Cảnh vừa đến nhà Vũ Nhiên thì đã phải đối mặt với cái ánh mắt lạnh te, u ám của ai đó. Vũ Nhiên hừ lạnh đi vào ôm A Dư của mình đến phòng khác,
- A Dư, chúng ta đi cho hai người kia tâm sự.
- Ơ...
Từ Thiên Long muốn giữ Lạc Dư lại thì bị người vừa xuất hiện dọa sợ,
- Vũ Cảnh, sao anh lại ở đây.
Vũ Cảnh đóng cửa phòng đi đến hôn lên trán Từ Thiên Long nói:
- A Long, nghe nói.... em muốn mang con tôi chạy trốn?
Từ Thiên Long há miệng, trán câu ta toát mồ hôi lạnh, sao tên này nhanh như vậy đã biết a, Vũ Nhiên, cái thằng chết tiệt này. Cậu ta run run nói:
- Đâu, đâu có đâu... anh, anh hiểu lầm rồi.
Vũ Cảnh cười dịu dàng, nói:
- Ừm, anh hiểu lầm,chúng ta về nhà nha.
Từ Thiên Long lảng tránh nói:
- Ta, dạo này A Dư cảm thấy không khỏe, ta muốn ở đây mấy ngày chăm sóc cậu ấy, anh, anh về trước đi.
Vũ Cảnh ồ một tiếng nhỏ giọng nói với Từ Thiên Long:
- Lạc Dư bị bệnh đã có Vũ Nhiên lo a... Hay là nói,...A Long muốn ở nhà vợ chồng em trai tôi làm chuyện đó sao, đúng là tiểu dam đang.
- Hửm? sao vậy? sao không trả lời.
Từ Thiên Long mấp máy môi tức giận phản bác:
- Không phải...
- Không phải? Vậy em ở đây làm gì, không lẽ tôi đoán đúng, em là muốn cùng em vợ chạy trốn.
Từ Thiên Long á khẩu, cậu ta quay mặt sang chỗ khác,
- Dù gì ta cũng không muốn về.
Vũ Cảnh mân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648899/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.