Mấy năm sau,
- Baba ôm, ôm..
Khuôn mặt Vũ Phong đẫm nước đưa tay về phía Lạc Dư, Vũ Nhiên vừa ôm vợ một chút thì lại bị tiểu tử thúi giành mất, mặt hắn đen sì,
- A Dư, em chiều nó như vậy sớm muộn cũng sinh hư, chi bằng chúng ta đem về cho Cha ta nuôi hộ đi.
Lạc Dư xoa xoa đầu Vũ Phong, nhăn mày:
- Liệu có được không.
- Oa, oa..
- Ngoan,ngoan nào, không khóc.
Vũ Phong ôm lấy Lạc Dư liếc mắt đắc ý nhìn Vũ Nhiên, cha lớn suốt ngày giành ba nhỏ với nó, baba là của nó a, không ai được phép cướp mất.
Vũ Phong dụi mắt ủy khuất nói,
- Baba, cha trừng con.
Lạc Dư lạnh mặt nhìn Vũ Nhiên, Vũ Nhiên chỉ vào mình,
- Ta, ta bắt nạt con...
- Oa, hức...baba, cha lại trừng con, huhu..
Lạc Dư hôn chụt một cái lên mà Vũ Phong nói với Vũ Nhiên đứng đằng sau:
- Vũ Nhiên, anh về phòng trước đi.
Vũ Nhiên chống tay nhìn hai người đang thân mật ôm nhau, hắn truyền âm:
- Thằng nhóc thúi, con đợi đấy cho ta.
Vũ Phong khóc lớn:
- Oaaaa, baba, cha truyền âm đe dọa con..
Lạc Dư cạn lời, cậu ôm lấy nó:
- Được rồi, không khóc nữa, baba đưa con ra ngoài chơi nha.
- Dạ.
.....
Đến tối,
Vũ Nhiên nhân lúc Vũ Phong ngủ say đem nó trở lại phòng của mình, hắn ôm chầm lấy Lạc Dư khóc lóc:
- A Dư, anh đã mấy tháng không được ăn rồi, em đừng bỏ đói anh được không a.
Lạc Dư xì một tiếng:
- Ngao ngốc, anh đừng hòng đánh lừa em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648898/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.