Lúc Lạc Dư được thả ra thì sắc mặt cậu đã trắng không còn một giọt máu, cậu nhìn con liệt diễm báo đã không còn hơi thở mà sợ hãi. Cậu không muốn giết nó, tại...tại nó tấn công cậu trước nên cậu mới giết nó để bảo toàn tính mạng thôi.
Lạc Dư có chút hoảng loạn, La Thiên Vũ tiến tới ôm lấy cậu nói:
- A Dư, không phải sợ, cái gì cũng có lần đầu, lần sau sẽ tốt hơn thôi.
Lạc Dư bật khóc, nói:
- Không muốn, không muốn...
La Thiên Vũ xoa xoa đầu cậu :
- Được, được , không có lần sau, không có lần sau.
Ánh mắt La Thiên Vũ u ám, A Dư thật đáng thương, hắn không nên để cậu sợ hãi như vậy mới phải. Nhưng mà..
La Thiên Vũ nở một nụ cười có chút biến thái, A Dư lúc khóc thật đẹp, nhưng hắn có chút không nỡ, có điều, nếu A Dư khóc như vậy dưới thân hắn thì hắn sẵn sàng làm điều đó a.
La Thiên Vũ ôm Lạc Dư đứng lên đi khỏi nơi này, hắn đặt cậu xuống một gốc cây cổ thụ rồi lấy đồ ăn đã chuẩn bị sẵn đem ra đưa cho Lạc Dư.
Sáng hôm sau hai người cùng nhau trở về, Lạc Dư mấy hôm liền đều mơ thấy ác mộng, cậu thấy con liệt diễm báo, nó cắn xé cậu ra từng mảnh. Lạc Dư mấy lần sợ đến khóc nấc lên, cậu bịp miệng lại, cậu không dám để người khác nghe thấy, cũng không muốn họ thấy bộ dạng này của mình.
Cậu đã là linh hoàng, không ngủ mấy ngày cũng không sao. Mọi người trong nhà không ai phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648862/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.