Lạc Dư vui vẻ nhận lấy, cậu nói " tạm biệt" với cha Lạc rồi cầm lấy hộp chạy đi. Cậu nhận chủ đeo bạch long lên ngón áp út, ánh sáng chiếu vào làm cho chiếc nhẫn lóe lên những tia sáng tuyệt đẹp.
Cậu cầm hắc long rời khỏi Lạc chạy đến La gia tìm La Thiên Vũ, cậu thấy hắn đang luyện kiếm thì im lặng ngồi một bên xem.
Đợi đến khi La Thiên Vũ dừng lại thì cậu chạy tới đưa cho hắn khăn tay của mình. La Thiên Vũ cầm khăn tay của cậu lau mồ hôi, hương quýt thoang thoảng khiến hắn có chút mê luyến đến kì lạ.
Lạc Dư nghi hoặc nhìn La Thiên Vũ :
- Thiên Vũ, Thiên Vũ, huynh sao vậy.
La Thiên Vũ hoàn hồn, mỉm cười nói:
- Không sao, Lạc Dư, hôm nay ngươi đến muộn ở nhà có việc gì sao ?
Lạc Dư nhớ ra, cậu đem chiếc nhẫn hắc long đưa cho La Thiên Vũ, nói:
- Tặng huynh.
Ánh mắt La Thiên Vũ khẽ nhúc nhích, chiếc nhẫn này không đơn giản, ít nhất cũng không phải đồ mà bất cứ phàm nhân nào cũng có được.
Hắn nhìn Lạc Dư :
- Đây là ?
Lạc Dư vui vẻ nói:
- Nha, đây là đồ gia truyền của Lạc gia ta, có một cặp đó.
Nói xong, cậu còn giơ chiếc nhẫn màu trắng của mình lên cho La Thiên Vũ xem, cậu có chút đắc ý:
- Thế nào, rất đẹp phải không.
La Thiên Vũ mỉm cười đem chiếc nhẫn đến trước mặt cậu nói:
- Tặng ta ?
Lạc Dư gật đầu, thấy vậy La Thiên Vũ lại nói:
- Không hối hận.
Lạc Dư đẩy hắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648861/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.