"Mẹ, à con cũng có tiền rồi mà. Mẹ cứ giữ nó mà sử dụng đi ạ"- Khánh My chợt dừng chân, cô xoay người lại nhìn về mẹ mình
/Quan hệ của họ rất tốt tuy có hơi hướng cãi nhau/ - một dòng suy nghĩ liền hiện lên đầu ba cô, ông cũng nhìn sang vợ mình
"Bảo cầm thì cứ cầm đi. Sao cứ cãi thế nhỉ?" - mẹ cô dùng giọng điệu bắt buộc đó khiến Khánh My không muốn nhận cũng đành nhận mặc dù không có cần
"Trong thẻ đó có 3 tỷ, sử dụng sao thì tùy" - thấy con gái mình cầm lên, bà nhắc nhỏ một cái
"Vâng, con... biết rồi"- Khánh My chỉ đành cười trừ, cô kéo chiếc vali ra ngoài cổng, bước vào chiếc xe ở ghế sau do người tài xế mở ra
"Ba, mẹ. Ở nhà có chuyện gì thì gọi cho con nhé? Con lo lắng lắm đó!" - cô mở cửa sổ ô tô ra, ngó đầu nói vọng vào. Sau đó đóng cửa sổ lại, ngồi bắt chéo chân với nhau
"Đến sân bay" - Lạnh lẽo cất giọng, Khánh My không còn như mới đối xử như ba mẹ của mình. Đối với cô, lòng dạ con người ất khó đoán. Vậy nên, tốt nhất là hạn chế nói nhiều hay tin tưởng vào bất cứ ai thì tốt hơn
"Dạ vâng, thưa nhị tiểu thư" - Người tài xế vừa ngồi vào ghế lái, liền được nghe tiếng từ người phía sau. Anh ta thắt dây an toàn cho bản thân mình rồi nhấn ga rời đi
Nhìn theo bóng con gái từ lúc đi ra ngoài cổng đến khi xa dần trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-nay-ta-vo-tinh-yeu/2939068/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.