Vài ngày sau thì Ninh Thư cùng Tinh Thần và Vương Sâm cùng về lại thành phố. Chờ đợi họ ở sân bay là Tô Doanh Tinh Khôi và Tiểu Kiều, vừa thấy Ninh Thư bước ra thì Tiểu Kiều đã dùng hết sức vẫy tay để tạo sự chú ý cho Ninh Thư.
Ninh Thư khi thấy ba người của Tiểu Kiều thì vội vàng đi về phía họ, vui vẻ nói: "Mọi người em về rồi đây, em có mua quà cho mọi người nữa."
Tiểu Kiều chạy tới ôm chầm lấy Ninh Thư, hít hít mũi nói: "Chị.. chị cuối cùng cũng về, em tưởng chị còn lâu lắm mới về chứ."
Ninh Thư vỗ nhẹ lưng Tiểu Kiều nói với giọng an ủi: "Chẳng phải chị về rồi sao, chị còn đang thất nghiệp đấy, chị phải về để kiếm tiền làm giàu nữa chứ."
Tiểu Kiều vui mừng cười nói: "hi.. hi.. Vậy em yên tâm rồi, em ở nhà mình buồn quá hà, có chị về em đỡ buồn,"
Tô Doanh vui vẻ nói xen vào: "Chứ không phải không có Thư Thư không ai quản mày, mày muốn làm gì làm à?"
Tiểu Kiểu bỉu môi nhìn Tô Doanh như phản bát câu nói của cô ấy.
Ninh Thư nhìn Tô Doanh cười khẽ, chào hỏi Tô Doanh và Tinh Khôi: "Anh chị cũng tới à? Em đi chơi chứ có đi đâu đâu mà mọi người phải ra đón thế này."
Tinh Khôi cười nói: "Anh chị tới đón mọi người về, sẵn mình đi ăn gì luôn, coi như bữa tiệc chào mừng em trở lại."
Vương Sâm cười, nói: "Hì.. hì.. Anh chị đến đón đúng lúc lắm luôn, em đói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-la-minh-yeu-nhau/3362465/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.