Trong biệt thự của Tuấn Kiệt.
“Chủ nhân, bên kia có động tĩnh. Dường như bọn họ lại chuẩn bị mở căn mật thất đó ra.” Lâm vội vàng bước vào căn phòng tối báo cáo.
Người đàn ông đang để trần nửa người phía trên, tấm lưng đầy các vết sẹo lớn tuy không thô ráp sần sùi nhưng màu sắc trắng hồng của nó cũng cho thấy trong quá khứ đã từng là những vết thương rất đáng sợ.
Tuy vậy, chúng không hề làm mất đi vẻ quyến rũ của người đàn ông mà ngược lại càng thêm chút tà mị khó cưỡng.
Tuấn Kiệt kéo áo choàng lên, xoay người lại. Gương mặt anh tuấn đang tái nhợt lấm tấm mồ hôi, đầu lông mày khẽ cau. Anh nhìn Lâm hỏi: “Chính các không?”
“Có ạ. Người của chúng ta cài vào bên trong mấy dòng họ kia đều đồng loạt truyền tin tức về.”
“Xác định ngày giờ cụ thể đi.” Anh mỉm cười, ánh mắt loé lên tia nguy hiểm rồi nhấc chân bước ra ngoài.
“Chủ nhân, người định ăn chay thật sao?” Lâm không nhịn được lo lắng hỏi.
“Vì cô ấy, tôi sẽ làm được.” Người đàn ông đã biến mất chỉ bỏ lại một câu nói vọng lại.
Lâm ngơ ngác nhìn theo bóng lưng rời đi của anh.
Tình yêu quan trọng đến thế sao?
Đối với những người như bọn họ mà nói, ăn chay chính là một cực hình. Riêng việc phải kiềm chế sự khao khát về máu thịt thôi mà ý chí đã cần phải rèn luyện rất lâu. Nếu bây giờ cắt hẳn máu tươi ra khỏi khẩu phần, dạ dày sẽ phải học thích nghi lại với thức ăn của con người. Cơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-dung-ca-mot-doi-nay-de-yeu-em/933266/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.