[Một buổi chiều nào đó năm 2014, trời mưa rất to. Mưa đập vào cửa sổ, giống như nhịp tim của Kiều Sơn Ôn - buồn bực, vang dội.] Kim đồng hồ treo tường chỉ 2 giờ 20 phút. Học sinh đội mưa vào tòa nhà dạy học, còn Văn Lạc vẫn chưa tỉnh, nằm im trên chiếc giường nhỏ. Kiều Sơn Ôn thu lại dòng suy nghĩ, hé môi định gọi Văn Lạc dậy. Nhưng bất chợt, người đang chìm trong giấc ngủ khẽ gọi tên cô. "Kiều Sơn Ôn..." Kiều Sơn Ôn sững người. "...Gì cơ?" Văn Lạc không đáp nữa, chỉ là một câu nói mớ. Cô ấy đang mơ sao? Là mơ thấy cô ư? Kiều Sơn Ôn chìm vào tưởng tượng đáng xấu hổ ấy, thất thần nhìn Văn Lạc. Dần dần, Văn Lạc trong mơ bắt đầu bất an. Cô ấy cau mày, thốt lên vài câu khó chịu, nhưng Kiều Sơn Ôn nghe không hiểu. Cô hỏi có chuyện gì, nhưng Văn Lạc dường như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh, không thể trả lời. Kiều Sơn Ôn đưa tay chạm vào trán Văn Lạc, nhận ra cô ấy đang sốt. "Văn Lạc?" "Văn Lạc, tỉnh dậy đi." "Văn Lạc..." Văn Lạc mở mắt. Kiều Sơn Ôn cố gắng giữ bình tĩnh, giả vờ điềm nhiên, nhưng lại bất ngờ bắt gặp một ánh mắt chưa từng thấy trước đây. Ánh mắt Văn Lạc mơ màng, tràn đầy sự bất lực và sợ hãi không chút che giấu. Sự mong manh, hoang mang ấy khiến lòng Kiều Sơn Ôn khẽ lay động. Kiều Sơn Ôn nói: "Văn Lạc, cậu sốt rồi." Thì ra, Văn Lạc cũng có dáng vẻ như thế này sao? "Kiều Sơn Ôn..." "Cho tôi ôm một chút..." Không hề đề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5275958/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.