Vào buổi trưa, vừa lúc Kiều Sơn Ôn rời đi, Văn Lạc liền bị một đàn em tình cờ gặp phải kéo đi chơi.
Cô bé là học sinh nội trú, mà trường Nam Hoài quản lý học sinh nội trú rất nghiêm, chỉ có cuối tuần mới được ra ngoài. Cô chê cơm căng tin dở, cũng không muốn ngủ trưa, cứ quấn lấy Văn Lạc đòi đưa đi chơi.
Văn Lạc tất nhiên là đồng ý.
Chủ yếu là vì thẻ học sinh của nội trú và ngoại trú có màu khác nhau, đến cổng trường bảo vệ yêu cầu xuất trình thẻ thì cô bé chắc chắn không qua được, vậy nên chỉ còn cách đi lối khác.
Mà về mấy cái "lối khác" của Nam Hoài, không ai rõ hơn Văn Lạc.
Cô bé là dân thị trấn thi lên đây, nhà xa, chưa từng có dịp đi dạo trung tâm thành phố Nam Hoài. Văn Lạc dẫn cô bé đi ăn, sau đó đến khu vui chơi trong trung tâm thương mại chơi nguyên một buổi trưa. Chơi quá hăng say, đến mức không chợp mắt một chút nào, khiến chiều vào lớp Văn Lạc mệt rã rời, vừa vào lớp đã thấy buồn ngủ, mắt đau nhức, gục xuống bàn ngủ luôn.
Bàn cứng quá, cô lấy áo khoác đồng phục lót cho êm. Ngủ chập chờn, giữa chừng tỉnh dậy mấy lần, ngẩn người một lúc, thấy bài giảng chán quá, lại càng buồn ngủ hơn, mí mắt nặng trĩu.
Cả một buổi chiều hiếm hoi, cô không hề rời khỏi chỗ ngồi.
Lần cuối cùng tỉnh dậy là bị chủ nhiệm lớp chị Mạc gõ sách vào đầu đánh thức.
Giờ tự học, chị Mạc đến thông báo chuyện quan trọng, bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5275957/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.