Mẹ anh bước vào, nhìn ngó xung quoanh.
"Con vừa nói chuyện với ai à?"
Lắc đầu lia lịa
" Dạ không, có ai đâu mà nói chuyện hả mẹ?"
Con trai của bà, bà nuôi từ nhỏ tới lớn nên bà hiểu. Mỗi khi anh nói dối thì thì mắt thường đảo qua đảo lại không nhìn thẳng vào mắt mẹ.
"Sao con đắp chăn nhiều thế, chẳng phải lúc nãy con bảo là con nóng sao?" nhìn chằm chằm vào anh
" Tự nhiên giờ con hết nóng rồi con cảm thấy lạnh."
Bà vẫn ngồi im nghe con trai diễn kịch trong lòng vừa tức giận vừa cảm thấy buồn cười.
Bà cầm múi chăn chuẩn bị kéo lên.
" Không không được, con lạnh lắm. " Anh ôm siết bé lại.
Ở trong đó bé nóng nực muốn ngộp thở rồi. Đột nhiên có tiếng hắt xì phát ra. Anh nhanh chóng đưa tay lên miệng.
"Là con, con hắt xì"
"Con sốt rồi sao, con bị cảm à?"
Đề mẹ gọi bác sĩ lấy thuốc cho con nha. Bà quay mặt đi ra ngoài để gian phòng đó cho hai người.
"Mẹ đi rồi"
Bạch Dương hất tung chăn ra thở dốc.
"Bác ấy có biết em ở đây không?"
Nhật Nam lắc đầu "chắc là không"
Hai người làm như bác ấy là đứa con nít 3 tuổi không bằng ấy.
Anh chẳng biết chuyện gì sẽ tới nữa. Anh mặc kệ tất cả, mặc kệ mẹ có quay lại hay không? Anh cứ bình thản mà ôm chặt bé vào lòng.
" Anh Nhớ Em nhớ nụ cười, nhớ ánh mắt, nhớ đôi môi, nhớ hơi thở, nhớ mùi hương trên cơ thể em, nhớ tất cả những gì thuộc về em."
Bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-cho-anh-theo-duoi-em/1721264/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.