Tháng chạp tuyết bay đầy trời, trong viện đang đun một nồi nước nóng rất lớn, hạt tuyết còn chưa kịp rơi vào trong nồi, đã bị hơi nước làm cho tan mất.
Tuyết trên mặt đất đã dẫm nát biến thành bùn, một nồi nước nóng bên cạnh một băng ghế dài được dựng sát ô cửa sổ, bên trên bày ra nửa lá thịt lợn.
Phàn Trường Ngọc giơ tay chém xuống chặt đứt chân sau của một con lợn, lát thớt lay chuyển, xương và thịt vụn cùng lúc văng lên.
Con đao chặt xương trong tay nàng có cán lưng dày và đen như mực, chỉ có mũi đao sáng như tuyết, vừa nhìn đã biết vô cùng sắc bén đến dọa người.
Trên thớt còn đặt một con đao phụ và một con đao róc xương, cùng một kiểu là thân đao đen dày và lưỡi đao sáng trắng, nghiễm nhiên cùng với thanh đao chặt xương trên tay nàng là cùng một bộ.
Hôm nay trong trấn, Trần gia mổ lợn đón năm mới, mở tiệc chiêu đãi hàng xóm và thân tộc, rất là náo nhiệt.
Những vị khách xung quanh lò sưởi ở trong nhà quan sát Phàn Trường Ngọc đang bận rộn trong sân, thấp giọng thảo luận: "Nhà Phàn nhị vừa mới xong việc tang, Trần gia sao lại mời nha đầu Trường Ngọc này đến mổ lợn?"
"Trần gia cùng nhà của Phàn nhị giao tình rất tốt, sao lại có nhiều kiêng kị như vậy.." Người nói chuyện có lẽ là nhớ tới thảm cảnh của Phàn gia, âm thanh không tự giác mà nhỏ lại, nhìn ra bên ngoài.
Tuyết mịn như tơ, trong viện nữ tử trẻ tuổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989932/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.