Ánh nến cháy ngùn ngụt, căn phòng đơn sơ đổ nát được bao phủ bởi một tầng ánh sáng ấm áp, người trên giường nằm yên lặng, khuôn mặt đã được rửa sạch vết máu, tái nhợt mà tuấn tú, đẹp đến kinh người.
Trông hắn vẫn còn trẻ tuổi, thân hình gầy nhưng không gầy guộc, có lẽ là do mất máu quá nhiều, lúc này lại đang ngủ thiếp đi, lông mi dài che phủ mi mắt, tại dưới ánh đèn hắt thành bóng hình rẻ quạt, sóng mũi rất thẳng, môi mỏng nứt nẻ dù đang mê man vẫn còn mím chặt, thoạt nhìn tính tình có vẻ khá cố chấp.
Một khuôn mặt như vậy, kết hợp với vết thương chồng chất trên thân thể, giống như cây tùng cây bách bị sương tuyết khắc nghiệt ngày đông dập nát cành nhưng vẫn cao lớn thẳng tắp, lại giống như một khối ngọc thô bị đá đục thủng trăm ngàn lỗ, luôn khiến cho người khác cảm thấy thương tiếc.
Không biết là bị ánh đèn làm chói mắt, hay là do bị người nhìn chăm chú quá lâu, hàng mi thật dài của hắn khẽ nhúc nhích, chậm rãi mở mắt ra.
Một đôi mắt đen như mực, nhưng bên trong lại không có một tia cảm xúc nào, khóe mắt hơi nhếch lên lộ ra vẻ trời sinh lãnh đạm.
Phàn Trường Ngọc không thấy khó chịu vì bị người bắt gặp nhìn lén, bình tĩnh hỏi: "Huynh tỉnh rồi?"
Nam tử không trả lời nàng.
Phàn Trường Ngọc nhìn đôi môi của hắn nứt nẻ nghiêm trọng, tưởng rằng hắn bị thương rất nặng nên không muốn nói chuyện, liền hỏi: "Có muốn uống chút nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989930/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.