Sắc trời xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào, cả căn phòng trở nên bừng sáng, vẻ đệp tươi sáng rạng rỡ trên gương mặt của thiếu nữ càng phấn chấn không thể che giấu được, nàng gần như cho là chuyện đương nhiên: "Đương nhiên là đáng tiếc, trong mấy trăm năm Đại Dận, lại có mấy Vũ An hầu?"
Phàn Trường Ngọc đếm ngón tay với hắn: "Cẩm Châu là cổ họng Bắc ngật chính là do ngài ấy đoạt được, mười hai quận Liêu Đông đánh mấy chục năm hao tổn không biết bao nhiêu lương thần danh tướng, cũng là do ngài ấy thu phục. Một trận chiến Cẩm Châu dù dấy lên biết bao nhiêu tranh luận, nhưng năm đó Cẩm Châu bị Bắc ngật đánh chiếm, người dân Trung Nguyên trong thành chẳng phải cũng bị tàn sát sao?”
"Tạ lão tướng quân hiên ngang chết đứng, nhưng lại bị quân Bắc ngật đem thi thể phơi thây trên cổng thành. Các quan văn dùng ngòi bút làm vũ khí kia, chỉ biết khiển trách Vũ An hầu máu lạnh tàn bạo, nhưng những tướng sĩ và bách tính chết tại trận chiến Cẩm châu mười sáu năm trước không vô tội sao? Dựa vào cái gì những người đó chỉ biết mồm mép có thể thay mặt những người đã chết kia nhẹ nhàng bỏ qua tội nghiệt của Bắc ngật? Không có Vũ An hầu, mảnh đất tây bắc này không biết còn ai khả năng bảo vệ được?"
Tạ Chinh đã nghe qua quá nhiều lời nghiêm nghị lên án hắn tại trận chiến ở Cẩm châu, đây là lần đầu tiên có người nói thay cho hắn.
Trong lòng hắn có chút cảm giác kỳ quái,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989908/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.