Vào ngày hôm sau, sáng sớm Phàn Trường Ngọc đã mang theo thịt lợn tươi và thịt lợn kho đến cửa hàng thịt lợn của mình.
Chợ sáng đã có tiểu thương tôi tớ đến mua hàng, nhóm đại nương lão bà khoác áo dày vác láy cái rổ đi mua thức ăn, đứng trước các gian hàng chọn chọn lựa lựa, mặc cả trả giá.
Sau khi Phàn Trường Ngọc đặt mọi thứ lên thớt, nàng như thường lệ chào hỏi những người bán thịt có giao hảo với phụ thân, nhưng bên kia có phần miễn cưỡng.
Phàn Trường Ngọc đang thắc mắc, một đại nương đi mua thức ăn có lẽ thấy món thịt đầu heo mà nàng để trên quầy hàng vẫn còn bốc khói, mùi cũng hấp dẫn nên hỏi nàng: “Có phải thịt đầu lợn kho kia là được đưa thêm không?”
Phàn Trường Ngọc nghĩ rằng đại nương kia lúc trước nghe nói nàng cho thêm nước thịt kho cho nên mới hỏi một câu như vậy, toát mồ hôi nói: “Đại nương, thịt đầu lợn này không rẻ, nguyên liệu kho cũng đắt, sao có thể đưa thêm?"
Đại nương chép miệng, ánh mắt lại rơi vào nước kho bên cạnh: “Nước kho này là cho đi à?”
Nàng nói: "Trước đây khi cửa hàng khai trương lại lần nữa, vì cầu mong niềm vui nên đã cho một ngày, còn bây giờ không cho nữa, nếu đại nương muốn mua, hai văn tiền thì có thể mua một lạng.”
Sắc mặt đại nương trong nháy mắt thay đổi, "Cửa hàng nhà khác đều đưa, sao của ngươi thì lại trả tiền?"
Phàn Trường Ngọc càng cảm thấy kỳ lạ: "Ý đại nương là,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989905/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.