-
"Đây là lần thứ hai ta cõng huynh từ trong tuyết trở về."
"Cảm tạ huynh."
Trong lúc mê mang, Tạ Chinh nghe thấy có người nói chuyện với mình, giọng nói này quen quen, nhưng lại không nhớ ra là ai.
Mí mắt quá nặng, đại não cơ hồ là một mảnh hỗn độn, suy nghĩ không nổi nữa, cả người tựa hồ chìm vào trong hắc ám vô tận, lạnh lẽo chui thẳng vào trong khe nứt xương cốt.
Chống lại lực rơi này thật sự rất gian nan, nhưng để nó trôi đi tự nhiên, cả người tựa hồ trong nháy mắt thả lỏng.
"Chinh nhi."
Lại có người gọi hắn lần nữa.
Thật ra, hắn đã không còn nhớ rõ giọng nói và dáng vẻ của phụ nhân dịu dàng kia, nhưng mỗi khi mơ thấy, hắn lại biết đó là ngài.
Ngài đến giấc mơ này làm gì?
Không phải ngài không cần hắn nữa sao?
Tạ Chinh không muốn trả lời ngài, nhưng không thể kiểm soát được nhìn về phía trước, phụ nhân kia đứng trong phía sau hoa viên của Hầu phủ, mỉm cười nắm tay một đứa trẻ, nhìn nam nhân oai hùng đang luyện quyền pháp trong viện.
"Phụ thân của Chinh nhi là đại anh hùng đỉnh thiên lập địa, sau này Chinh nhi cũng phải trở thành người giống như phụ thân của con vậy."
Tạ Chinh nhìn thấy phụ nhân kia cười nói dịu dàng nhìn mình, lúc này mới giật mình nhận ra bản thân đã trở thành đứa trẻ đó.
Hắn vẫn không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt rõ ràng của phụ nhân trong giấc mơ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989884/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.