Phàn Trường Ngọc đi theo Lý đầu bếp đến Dật Hương lâu, vừa bước vào cửa liền nhìn thấy một bức bình phong sơn thủy thập phần tráng lệ, sàn nhà được lát bằng gạch xanh chạm khắc hoa văn loại tốt nhất, bên trên cửa sổ cũng chạm rỗng nhiều tạo hình hoa cỏ chim chóc kỳ thú.
Còn chưa tới giờ dùng bữa, trong tòa lâu cũng không có khách nhân, nhìn thoáng qua, dưới sảnh có hơn chục chiếc bàn tròn lớn phủ khăn lụa, những chiếc ghế cũng rất trang nhã, không hề trống trải, tất cả đều được đặt một lớp nệm thêu cùng với gối tựa lưng phù hợp, nhìn rất khí phái.
Chẳng trách người trong trấn đều gọi Dật Hương lâu là đệ nhất lâu.
Lý đầu bếp dẫn Phàn Trường Ngọc lên một nhã gian trên lầu một, nói: "Đông gia đang ở bên trong, nha đầu cháu cứ vào đi."
Phàn Trường Ngọc do dự một chút, đẩy cửa đi vào, nhìn chằm chằm phụ nhân đang xắn tay áo vui vẻ gặm giò tương.
Phụ nhân trước mặt còn có một bàn đầy sơn trân hải vị.
Phàn Trường Ngọc lại liếc nhìn cánh cửa, không xác định nói: "Ngài là đông gia của Dật Hương lâu?"
Phụ nhân thả tay xuống bên trên giò tương, vội vàng lấy khăn tay ra lau dầu trên giò dính lên trên mặt, ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Ngươi là Trường Ngọc phải không? Tùy ý ngồi đi."
Những lời này vừa thốt ra khỏi miệng, Phàn Trường Ngọc liền biết đây là đông gia của Dật Hương lâu, trong lòng tự nhủ không giống với những gì mình tưởng tượng, nhưng nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989882/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.