Song cửa sổ mở một nửa, mặt trời treo trên bầu trời chỉ là một cái bóng trắng không có nhiệt độ, rải vài tia nắng vàng nhàn nhạt.
Một nửa khuôn mặt của Tạ Chinh phản chiếu dưới ánh mặt trời, một nửa khuôn mặt ẩn trong bóng tối, ánh mắt trầm tĩnh không chút gợn sóng
Phàn Trường Ngọc muốn phủ nhận, nhưng bắt gặp ánh mắt của hắn lại không mở miệng được, nàng ôm đầu gối ngồi xuống chiếc ghế thấp bên cạnh, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Đúng là tai họa nhà ta đã liên lụy đến huynh hai lần, cùng nhà ta phân rõ giới hạn, có lẽ huynh có thể an toàn hơn một chút."
Tạ Chinh hỏi nàng: "Nàng tin vào những lời vô tri của lão phụ nhân kia sao?"
Phàn Trường Ngọc mấp máy môi, không lên tiếng.
Nàng đương nhiên không tin, nhưng phụ mẫu của nàng qua đời, Phàn đại bị giết, Trường Ninh và Ngôn Chính suýt nữa bị hại, nếu đêm qua không phải quan binh đến kịp thời, Triệu đại nương và Triệu thợ mộc có bị liên lụy hay không cũng khó nói.
Có lẽ ... như Tống mẫu và Khang bà tử đã nói, mệnh của nàng đúng là thiên sát cô tinh, người thân cận với nàng đều sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Thấy nàng im lặng, Tạ Chinh sao lại không hiểu được, hắn khẽ cau mày và hỏi: "Nàng nghĩ rằng có thể phân rõ ranh giới với ta, vậy muội muội của nàng thì sao, nàng cũng muốn cùng muội ấy phân rõ ranh giới?"
Hai tay chắp trước đầu gối của Phàn Trường Ngọc siết chặt lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989873/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.