Không có những hắc y nhân bất cứ lúc nào sẽ đến đòi mạng, Phàn Trường Ngọc không cần phải vội vàng bán đồ đạc của mình để rời khỏi trấn Lâm An.
Công việc làm ăn với Dật Hương lâu đã dứt khoát đàm phán lâu dài, sau khi cửa hàng bán thịt mở cửa trở lại, nhờ tấm biển hiệu của Dật Hương lâu, việc buôn bán thịt kho so với trước còn tốt hơn, còn làm lu mờ danh tiếng của Vương ký.
Một ngày trước đêm giao thừa, nàng từ cửa hàng về nhà, thấy một chiếc xe ngựa có chút khí phái đậu trước ngõ, còn tưởng là mẫu tử Tống gia lại trở về đây, khi bước vào trong ngõ đẫy thấy có không ít người vây trước cửa nhà mình.
Phàn Trường Ngọc còn tưởng rằng trong nhà lại xảy ra chuyện, chen vào trong đám người: "Nhường một chút, nhường một chút..."
Một người hàng xóm hỏi: "Trường Ngọc, trong nhà hẳn là có thân thích giàu có nào không?"
Phàn Trường Ngọc không hiểu, chỉ nói: "Không có."
Người kia lại hỏi: "Chẳng lẽ là thân thích của phu tế kia của ngươi, ta thấy chiếc xe ngựa đậu ở đầu ngõ, so với chiếc xe ngựa mà Tống gia lần trước chuyển đi còn khí phái hơn nhiều!"
Lúc này Phàn Trường Ngọc mới biết chủ nhân của chiếc xe ngựa đậu ở ngõ là đến tìm người nhà mình?
Bên cạnh có người lên tiếng: "Xe ngựa ngày đó Tống gia chuyển đi đâu phải của bọn họ, là thuê của người lái xe ngựa!"
Lời nói thực ra có mấy phần coi thường nhà Tống.
Khang bà tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989871/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.