Kỳ nghỉ lễ 1/5, Lục Ngôn Sơ cũng không hề nhàn rỗi. Mặc dù các buổi dạy kèm tạm thời bị hủy vì hai chị em học sinh đã đi du lịch, nhưng cậu vẫn nhận thêm những công việc bán thời gian khác. Đối với cậu, sự khác biệt duy nhất của kỳ nghỉ có lẽ là buổi tối có thể quấn quýt với Giang Dập lâu hơn một chút. Mỗi khi đến lúc này, Hứa Tư Phàm sẽ tìm đại một cái cớ để cáo lui trước. Là một chú chó độc thân có lòng tự trọng, hắn tuyệt đối không cho phép mình trở thành cục đá cản đường tình yêu của anh em chí cốt.
May mắn thay, Phó Minh Đình vẫn nhắn tin cho hắn mỗi sáng và tối, chủ yếu là những chuyện vụn vặt thường ngày như ăn cơm chưa, hôm nay có kế hoạch gì không, hay nhắc nhở hắn đừng ham mát mà quên đắp chăn. Thỉnh thoảng anh cũng chụp ảnh gửi qua, từ cảnh đường phố dưới ánh bình minh đến ráng chiều rực rỡ hay bầu trời đêm đầy sao. Sự yên tĩnh hay náo nhiệt anh đều muốn chia sẻ cùng hắn.
Hứa Tư Phàm là đứa trẻ lớn lên trong mật ngọt nên vốn đã quen với sự náo nhiệt. Mặc dù ngày thường hắn lắm lời và ồn ào, ra vẻ một thiếu gia ăn chơi, nhưng Phó Minh Đình biết rằng thực ra hắn rất sợ cô đơn. Có một người ân cần chu đáo nghĩ đến mình và dỗ dành mình như vậy, Hứa Tư Phàm cảm thấy bản thân không thể nào từ chối được. Thế là hắn cũng quen tay chụp lại vài thứ gửi đi, đôi khi là một hộp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-ngot-hoi-cam/5256456/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.