Lúc Lục Ngôn Sơ nói, ánh mắt Giang Dập luôn tập trung trên khuôn mặt cậu. Không cần phải né tránh ai nữa, tay phải anh trượt dọc theo mặt bàn rồi nắm lấy lòng bàn tay Lục Ngôn Sơ bóp nhẹ, một sự an ủi thầm lặng mà dịu dàng. Ánh mắt Hứa Tư Phàm vô thức liếc qua, hắn nhìn Lục Ngôn Sơ nắm chặt ngón tay Giang Dập lại, hai bàn tay thon dài xinh đẹp thoáng chốc đan xen rồi tách ra. Hắn đột nhiên cảm thấy cay xè mũi, lồng ngực cũng không khỏi dâng lên những gợn sóng nhỏ, thật sự rất cảm động.
Rõ ràng hắn ghét nhất mấy chuyện yêu đương sến sẩm, thấy nhiều bạn bè xung quanh thay nhau dỗ dành bạn gái, ai nấy đều bị sai bảo hay bị mắng mà vẫn vui vẻ. Hứa Tư Phàm thành tâm tự thấy mình không làm được như thế, cần gì phải khổ vậy chứ? Nếu tình yêu phải đánh đổi bằng tự do thì xin miễn cho hắn hưởng thụ. Thế nhưng lúc này, tận mắt chứng kiến sự tương tác nhỏ đầy ăn ý giữa Giang Dập và Lục Ngôn Sơ, nhìn thấy nụ cười trên khóe môi hai người và ánh mắt thỉnh thoảng giao nhau, Hứa Tư Phàm bỗng thấy thật tuyệt.
Có lẽ tình yêu vốn dĩ có hàng ngàn hình dáng, bạn không cần phải áp dụng công thức yêu đương của người khác và cũng không cần phải thuyết phục mọi người đều thích mình. Dùng bữa xong, Giang Dập gọi phục vụ đến thanh toán rồi cùng Lục Ngôn Sơ đi vào nhà vệ sinh. Hứa Tư Phàm thất thần ôm chiếc cốc thủy tinh nhìn chằm chằm hai bóng lưng đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-ngot-hoi-cam/5256455/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.