Vừa bước xuống bậc thang, Lục Ngôn Sơ đã thấy Tần Du Nhiên nửa ngồi xổm bên lề đường, một tay cầm điện thoại còn tay kia nhàm chán đung đưa như đang đợi ai đó. Được Kiều Nam nhắc nhở, Lục Ngôn Sơ liếc nhìn cô một cái. Đối phương lập tức cảm nhận được nên ngẩng đầu nhìn rõ khuôn mặt cậu, sau đó cô cười vẫy tay rồi đứng dậy đi tới.
“Cứ tưởng các cậu nhân lúc tôi không chú ý đi mất rồi.” Ánh mắt cô lướt qua một vòng, cuối cùng dừng lại trên mặt Lục Ngôn Sơ, “Nói chuyện vài câu được không?”
Người trong cuộc còn chưa kịp trả lời thì Kiều Nam bên cạnh đã rất tinh ý: “Vậy tôi về ký túc xá trước nhé, tạm biệt.”
Nửa phút sau, hai người đứng đối diện nhau ở một nơi yên tĩnh gần đó. Tần Du Nhiên nắm chặt dây túi xách, cô phải ngẩng đầu lên mới nhìn thẳng được vào mắt Lục Ngôn Sơ: “Tôi khá thích cậu, cậu nên biết chứ?”
Đối phương đi thẳng vào vấn đề khiến Lục Ngôn Sơ mỉm cười lịch sự: “Cảm ơn, nhưng điều này không phù hợp.”
“Tôi không phải lần nào cũng có được dũng khí này, có lẽ vì hôm nay là sinh nhật tôi nên tâm trạng cũng khá tốt. Đằng nào cũng đã đứng ra rồi, chi bằng nhân lúc còn đang có khí thế này mà nói thẳng những lời đã giấu kín trong lòng từ lâu.”
Nhớ đến việc cô đã đứng ra bênh vực mình trong lớp học, Lục Ngôn Sơ chân thành cảm kích: “Cảm ơn, hôm nay cậu rất dũng cảm. Cũng chúc cậu sinh nhật vui vẻ.”
Tần Du Nhiên cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-ngot-hoi-cam/5256452/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.