Mặc dù Hứa Tư Phàm có vẻ thiếu muối và không đáng tin cậy, nhưng trong một số khoảnh khắc, hắn lại thể hiện khía cạnh tinh tế, thậm chí là sắc bén.
Ví dụ khi Lục Ngôn Sơ dính hạt cơm ở khóe miệng lúc ăn, Giang Dập đang thảo luận công việc với Phó Minh Đình bỗng nhiên quay đầu lại, anh lấy khăn giấy bên tay lau miệng cho Lục Ngôn Sơ, đồng thời không quên trả lời câu hỏi của Phó Minh Đình.
Ví dụ khác là buổi chiều hôm đó không có tiết 3-4, mọi người hẹn nhau đi chơi bóng, sau đó Giang Dập thấy nóng liền cởi áo dài tay, anh c** tr*n ngửa cổ uống nước khiến một nhóm cô gái vây quanh reo hò, vừa vẫy tay vừa dậm chân. Trong khi người trong cuộc không phản ứng gì, Hứa Tư Phàm đứng bên cạnh kéo vạt áo quạt gió thì thấy Lục Ngôn Sơ nhíu mày ném áo khoác của mình qua, trùm thẳng lên đầu Giang Dập. Động tác uống nước của Giang Dập dừng lại, tầm nhìn bị cản trở nhưng anh không hề khó chịu, ngược lại còn kịp thời dùng tay giữ chiếc áo khoác đang trượt xuống, vai khẽ nhún dường như đang cười thầm.
Lại một ví dụ nữa, tối hôm kia chạy bộ ở sân tập được nửa đường, Lục Ngôn Sơ hứng chí bất ngờ nhảy từ phía sau lên lưng Giang Dập. Giang Dập bị cậu kéo loạng choạng về phía trước một chút, nhưng anh nhanh chóng dùng hai tay đỡ mông cậu đứng vững lại. Lục Ngôn Sơ ôm cổ Giang Dập lắc lư, cậu kêu la đòi xuống nhưng anh không chịu buông, cứ thế cõng cậu đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-ngot-hoi-cam/5256451/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.