Sáng hôm sau, lúc chín giờ, Lục Ngôn Sơ giữ đúng lời hứa, ôm theo món đồ chơi yêu thích và gõ cửa nhà họ Kỷ. Giang Dập vừa ăn sáng xong, nhìn thấy bà ngoại dẫn người vào, bỗng ngẩn ra.
Không phải anh quên Lục Ngôn Sơ, mà chỉ là không ngờ cậu bé lại nhiệt tình đến vậy. Lời anh nói chỉ là một câu xã giao, giống như người lớn thường nói hẹn gặp lại, thế nhưng, cậu bé này lại rất giữ lời hứa, còn sợ đến muộn khiến anh Tiểu Dập chờ sốt ruột.
“Anh Tiểu Dập!” Lục Ngôn Sơ lon ton chạy đến trước mặt anh, trịnh trọng đặt con robot mới toanh ba vừa mua vào lòng Giang Dập, như thể đang dâng tặng một món quà quý giá nhất.
Dự báo thời tiết nói rằng trước tết sẽ có một đợt rét đậm, và sáng nay, anh đã cảm nhận rõ cái lạnh lẽo ấy.
Lục Ngôn Sơ mặc một chiếc áo len dày màu xanh mực và quần nỉ. Vì cậu bé nhỏ người, nên khi chạy trông như một chú sóc nhỏ với bộ lông xù đang nhẹ nhàng di chuyển, vô cùng đáng yêu. Giang Dập bất giác mỉm cười, đón nhận món quà thứ hai của cậu.
“Cảm ơn em.”
“Anh Tiểu Dập, anh có thể gọi em là Ngôn Ngôn.”
“…Cảm ơn Ngôn Ngôn.”
Bà ngoại đeo kính lão ngồi trên sofa đan len, hai cậu bé ngồi đối diện nhau trên thảm chơi trẻ em trong phòng khách, lắp ghép mô hình và chơi trò gia đình. Giang Dập ít nói, trong phòng khách chỉ có tiếng Lục Ngôn Sơ líu lo, cậu hỏi một câu, Giang Dập đáp một câu.
“Em không muốn làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-ngot-hoi-cam/5256432/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.