Tang Hàn chào hỏi với từng người một, cuối cùng đi đến mở lời mới hai người kia: “Hòe sư, Vu cô nương, đã lâu không gặp”.
Hòe Sách cười nói: “Đã lâu lắm rồi nhỉ?"
Tang Hàn gật gù: “Cũng hơn sáu mươi”.
Hòe Sách: “Trong vòng sáu mươi năm, biến một tỉnh chưa vào được một nghìn hạng đầu thành như hôm nay, giỏi lắm”.
Tang Hàn: “Còn phải cảm ơn sự ủng hộ của Điện hạ và đoàn phụ tá”.
Hòe Sách mỉm cười: “Quan trọng là chính cô cô năng lực. Mau ngồi đi”.
Tang Hàn gật gù rồi ngồi xuống cạnh ông ta.
Một sự sắp xếp rất thú vị: Hòe Sách ngồi ở ghế đầu tiên bên phải, Vưu Liêm thì ở đối diện.
Chứng tỏ địa vị của cô ta cao hơn.
Mọi người vào chỗ rồi, Diệp Quân mới phát hiện không có ghế nào là cho hắn.
Tang Hàn nhận ra điều này cũng nhíu mày.
Bỗng Mục quản gia mang một chiếc ghế đến đặt ở vị trí gần chót, cười nói: “Mời công tử”.
Ông ta không ngờ Tang Hàn sẽ dẫn Diệp Quân vào đến tận trong đây. Người có địa vị thấp nhất nơi này cũng là tổng đốc một tỉnh, nhưng Diệp Quân chỉ là thuộc hạ của Tang Hàn, theo lý đáng lẽ phải ở ngoài.
Mục quản gia còn hơi khom lưng: “Thất lễ rồi”.
Diệp Quân cười nói: “Không sao”.
Hắn cảm nhận được ông ta không cố tình làm khó hắn, chỉ là thật sự không ngờ hắn lại có mặt ở đây mà thôi.
Thái độ chân thành của Mục quản gia cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-due-kiem-than/3386211/chuong-5827.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.