Diệp Quân hơi ngạc nhiên: “Sao tỷ biết ta có kẹo… Không đúng, là Hồ Lô Quả…”
Phục Võ nói: “Nhất Niệm nói”.
Diệp Quân lắc đầu cười, hắn không ngờ đến điều này mà Nhất Niệm cũng nói với Phục Võ, hắn lấy một cây kẹo hồ lô ra đưa cho cô ấy.
Phục Võ bóc vỏ xong thì cắn một miếng, không biết nghĩ tới điều gì mà trong mắt cô ấy hiện lên chút gợn sóng.
Diệp Quân cười: “Phục tỷ cũng thích ăn kẹo hồ lô à?”
Phục Võ khẽ gật đầu: “Ừm”.
Diệp Quân mỉm cười, cầm ấm trà lên rót cho Phục Võ một cốc, sau đó lại rót cho mình một cốc: “Ta phát hiện con gái bên ngoài đều thích ăn kẹo hồ lô”.
Phục Võ nhìn hắn, không nói gì.
Diệp Quân biết tính cô ấy không thích nói chuyện, nhưng hắn vẫn tìm một vài chủ đề để nói, đương nhiên hầu hết vẫn là hắn nói, thi thoảng Phục Võ cũng đáp lại.
Một lúc sau, đồ ăn đã được dọn lên.
Phục Võ gắp một miếng đậu phụ non, chấm một ít tương ớt rồi đưa vào miệng, một lúc sau mới khẽ nói: “Loại quả tên đậu phụ này ngon đấy”.
Diệp Quân: “…”
Rõ ràng Phục Võ rất thích đồ ăn ở hệ Ngân Hà, món nào cũng thử một miếng, nhưng có rất nhiều món cô ấy không biết tên, đương nhiên cũng không quan trọng, dù sao cô ấy đều cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-due-kiem-than/3308548/chuong-4585.html