Chờ khi tuyết tan, gió thổi tới, năm học này đã trôi qua hơn nửa. Mà toàn bộ Hogwarts lại tràn ngập căng thẳng. Năm thứ bảy và năm thứ năm càng tới gần hai cuộc thi cuối kỳ, dù giáo sư hay là học sinh, dù thư viện hay là phòng sinh hoạt chung hoặc cả dưới gốc cây bên hồ Đen, cũng đều có không khí nặng nề.
Người duy nhất không khẩn trương trong các giáo sư có lẽ chính là Harry. Tom thấy lúc nào anh cũng ở trạng thái vui vẻ, dường như không hề sốt ruột vì đợt thi này. Có một số học sinh thắc mắc vì sao anh lại không khẩn trương, nếu năm bảy và năm năm xảy ra sự cố gì thì sao?
Harry cười trả lời, “Nếu ngay lúc này họ đã khẩn trương, mỗi ngày đều lo cho kết quả thì đến khi thi, thầy tin chẳng cần phải chấm bài cũng có thể biết được thành tích của họ rồi.”
So với rất nhiều vị giáo sư lúc nào cũng nhắc nhở tầm quan trọng của cuộc thi – kể cả năm năm hay là năm bảy – cách Harry dạy học vẫn như cũ, chỉ là tăng thêm chương trình thực tiễn, mà lý thuyết thì chỉ có trong bài tập. Theo lời anh, ở trên lớp anh có thể nhận ra học trò nào có chỗ nào không tốt trong thực tiễn, mà trên lý luận, chỉ cần có thể nhận ra họ hiểu sai ở đâu qua bài tập là được rồi.
Vì dáng vẻ thả lỏng của Harry, khiến năm năm và năm bảy không còn căng chặt người mỗi khi trên lớp Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/harry-potter-dong-nhan-thay-tot-ban-hien/2008709/quyen-1-chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.