Harry đang ở bệnh thất chăm sóc cho Roy.
Roy là một đứa bé kiên cường, ngay lúc bị độc dược ăn mòn cậu đã đau không chịu nổi nhưng vẫn quật cường tóm tay Jo, làm cái tay gây sự kia giữ động tác nguyên bản, người sáng suốt đều có thể thấy được, Jo cố ý. Sau khi Slughorn đưa cậu đi ra, cậu mới hôn mê vì đau.
Còn Slughorn… Harry cảm thấy tuy cậu hiểu được hết nhưng cậu vẫn biết đại khái tính cách ông ta, ông thích học trò xuất sắc, rất nhiều lúc, ông sẽ dựa vào biểu hiện ở trường mà phán đoán thành tựu về sau.
Jo sinh ra trong gia đình phù thủy, thành tích lại tốt, tuy độc dược ở dưới Roy nhưng còn có môn khác, nếu không phải thế lực gia tộc không đủ, thì rất có thể cậu ta sẽ trở thành thủ tịch năm thứ năm. Slughorn nhìn ra được tương lai của Jo, có thực lực, có gia đình ủng hộ, ngày sau Jo không thể nào nghèo túng được.
Còn Roy? Đúng là Roy có thiên phú ở độc dược không thể bàn cãi, Tom có thành tích độc dược xuất sắc là do y chăm đọc sách giáo khoa, tự mình cố gắng, còn Roy thì lại tự mình nghiên cứu cách thức điều chế rồi phát triển. Sau này, Roy chắc chắn có thể tỏa sáng trên lĩnh vực độc dược. Nhưng chỉ thế thôi, thì chưa đủ.
Roy không xuất sắc ở các lĩnh vực khác, theo Slughorn suy đoán, về sau Roy chỉ có thể phát triển ở độc dược, nhưng bản thân ông đã là bậc thầy độc dược, đã có địa vị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/harry-potter-dong-nhan-thay-tot-ban-hien/2008708/quyen-1-chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.