Grindelwald và Dumbledore cũng không biết, tin tức họ quyết đấu đã được Harry đưa đến tận tay Aberforth không lâu trước đó.
Năm ấy Ariana chết, không chỉ hai đương sự bị tra tấn, mà ngay cả Aberforth cũng canh cánh trong lòng vì cái chết của em gái. Ông lại càng tức giận với hai người không dám đi nghiệm chứng rốt cuộc ai mới là hung thủ ra tay.
Qua nhiều năm như vậy, Albus và Aberforth không hề liên lạc với nhau. Tuy Hogwarts và Hogsmeade cũng chỉ cách nhau mấy phút đi đường, hoặc độn thổ cũng chỉ tốn vài giây đồng hồ. Nhưng con đường chỉ tốn mấy phút đó, hai người lại phải dùng cả vài chục năm, mà vẫn không dám bước nửa bước.
Lúc ấy khi Harry biết Albus và Grindelwald quyết đấu, còn chưa kịp nói cho Ron thì đã chạy tới Hogsmeade tìm Aberforth rồi. Tuy giọng điệu của anh chân thành đến mức không thể chân thành hơn, tuy anh đã hỏi rõ ràng một lần nữa rằng chẳng lẽ khi mất đi em gái Aberforth lại muốn mất cả anh trai, tuy anh đã tự cho rằng mình đã có thể lấy tình cảm mà khuyên bảo Aberforth lý trí.
Nhưng đối với cái người tự nhiên lại chạy đến mở ra vết sẹo thời còn trẻ của mình, Aberforth mặc kệ đối phương nói kích động thế nào, nói ông lo lắng bao nhiêu, cứ thế tức giận đuổi Harry ra khỏi nhà, còn nói vọng ra, “Sống chết của họ không liên quan tới ta, đừng có làm phiền ta nữa.”
Vì thế Harry chỉ có thể thất vọng mà nhún vai, lắc đầu thở dài. Trước khi đi, nói là nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/harry-potter-dong-nhan-thay-tot-ban-hien/2008675/quyen-1-chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.