Harry hỏi ông, trên đời này người cùng sống cùng chết có thể có được mấy người? Trong giọng nói cực kỳ bi ai, giống như cậu ta đã từng thể nghiệm được nỗi đau khi sống chết cách biệt, do đó mới có thể mê man mà hỏi ông, người cùng sống cùng chết có gì không tốt.
Aberforth sững sờ đứng đó, không thể nào trả lời. Đũa phép ông giơ trong không trung, thần chú còn chưa đọc.
Đũa phép Harry còn đang tỏa sáng, nhờ vào ánh sáng mỏng manh, Aberforth phát hiện thanh niên đang đứng đó phức tạp nhìn hai người đang kiệt sức đến mức không thể nào ngồi dậy.
Nhất thời Aberforth không biết nên hình dung cái cảm giác Harry cho mình là thế nào, ông biết Harry lo lắng cho hai người kia, cậu đã tốn không ít công sức vì hai người, không phải ai cũng sẽ gọi mình tới, dùng đủ giọng điệu kích thích mình, vội vàng chế tạo cơ hội thứ ba cho họ. Dường như so với ông cậu còn muốn ba người làm hòa với nhau hơn.
Nhưng Aberforth không rõ thái độ của Harry, người bôn ba mệt nhọc là cậu, người lo lắng cũng là cậu, nhưng cuối cùng người lạnh nhạt nhìn kết quả cũng vẫn là cậu. Ngay cả người em trai là ông, tuy đã chiến tranh lạnh với anh trai vài chục năm, nhưng khi thấy anh bị thương ông vẫn phải bỏ đi lớp mặt nạ, biểu lộ sự lo lắng. Trái lại người thúc đẩy cơ hội lần này, ban đầu thì lo lắng, nhưng đến khi có kết quả lại khẽ nói một câu, “May thật.”
Cái gì gọi là may thật? Hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/harry-potter-dong-nhan-thay-tot-ban-hien/2008673/quyen-1-chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.