Cho đến giờ phút này Tom mới biết được vì sao lúc trước Nagini lại bị Harry phát hiện.
Xà Khẩu! Harry lại là Xà Khẩu!
Trong tầng hầm trống, gần như tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về phía Harry, lộ rõ vẻ hoảng sợ không che dấu. Theo họ được biết, sau khi người thừa kế cuối cùng của gia tộc Gaunts chết đi, thì toàn bộ nước Anh chỉ có một người biết xà ngữ, đó là tượng trưng cho người thừa kế Slytherin, thân phận vô cùng tôn quý. Nhưng hiện giờ…
Tom nhìn Harry, người kia nghiêm túc nhìn con rắn dần ngoan ngoãn lại, người khác không nghe hiểu Harry đang nói gì nhưng không có nghĩa là Tom không biết. Cái tiếng khàn khàn lạnh lẽo ấy lại làm Tom cảm thấy quen thuộc mà ấm áp, đồng thời cũng làm cơ thể Tom trở nên rét lạnh. Tom nuốt nước miếng. Y không biết mình nên nói gì, trên đời này có một Xà Khẩu… chẳng lẽ người thừa kế Slytherin không chỉ có mình y?
Vài vị hiệu trưởng đi theo cũng nhìn Harry, so với tầng hầm của phù thủy hắc ám, so với an toàn của Bell thì thân phận của Harry càng thu hút họ hơn. Mà ngay khi họ còn đang giật mình thì đũa phép trong tay Harry chuyển sang một hướng, thần chú mạnh phun ra từ đũa phép, đánh về phía vách tường.
Vách tường vốn kiên cố lại sập xuống, một con rắn lóe qua trước mặt mọi người.
“Colloportus.” Gần như là cùng lúc, các giáo sư ra tay.
Nhưng khiến người ta phải ngạc nhiên là, vài thần chú cùng đánh trúng con rắn kia nhưng nó chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/harry-potter-dong-nhan-thay-tot-ban-hien/2008597/quyen-2-chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.