“Anh vẫn luôn biết.” Tom đi đến trước mặt Harry, “Anh biết tôi đang làm những gì, biết vì sao tôi lại tìm những tư liệu kia, anh biết tất cả về tôi.” Y cười lạnh nhìn Harry, “Ngay từ đầu, anh đều cười cợt tôi.”
Mà Harry bị y chất vấn chỉ im lặng nhìn y. Sự lạnh lùng trong mắt Harry, không hề ít hơn Tom. “Tôi biết.” Harry cười nhạo, “Nhưng tôi không cần phải tuyên truyền những gì tôi biết với xung quanh, chẳng lẽ tôi muốn tất cả mọi người trong trường biết Tom Riddle cậu đang làm Trường Sinh Linh Giá? Hay là tôi nên chạy đến trước mặt cậu nói cho cậu biết rằng Trường Sinh Linh Giá rất nguy hiểm để cậu từ bỏ?”
Đây là lần thứ hai Tom nhìn Harry lạnh lùng như thế, mà lần đầu tiên chính là khi Harry cắt ngang y dùng pháp thuật hắc ám trong Rừng Cấm. Y chợt nhớ tới, sở dĩ lần đó Harry lạnh lùng nhìn y, có lẽ là vì biết y đang làm gì.
Đúng vậy, những gì Harry biết không cần phải nói cho y, chẳng lẽ Harry phải chạy tới trước mặt mình nói với mình việc chế tạo Trường Sinh Linh Giá nguy hiểm thế nào sao? Nhưng… Tom không thích cảm giác này, tất cả những gì mình làm đều đã bị người ta nhìn thấy, mà giờ mình mới biết được. Cái loại cảm giác như bị rình mò, nhìn chòng chọc từ trước tới giờ…
“Harry, vậy giờ nên làm gì.” Ron chưa bao giờ chen vào việc giữa Harry và Tom, anh luôn muốn cách xa Riddle hết sức có thể, Harry xử lý chuyện giữa cậu ấy và Riddle như thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/harry-potter-dong-nhan-thay-tot-ban-hien/2008595/quyen-2-chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.