Đây không phải là lần đầu tiên Tom nhìn thấy Hermione, nhưng lại là lần đầu tiên cảm nhận được phong cách làm việc của Hermione.
Nữ phù thủy này làm việc lưu loát mà còn nói một không hai, khí chất độc đáo của bản thân cô khiến lời nói của cô có tính uy nghiêm cực lớn. Tom tự nhận bản thân đủ lạnh lùng, làm việc dứt khoát độc ác mới khiến thuộc hạ không vi phạm lệnh mình. Nhưng nữ phù thủy này lại không hề sử dụng biện pháp đó.
Đối với Hermione Granger, việc cô muốn làm, dù bạn có nguyền rủa cô cũng không có tác dụng.
Trong một giờ, gần như toàn bộ phòng người ngã ngựa đổ.
“Mình thật sự không thể tưởng tượng được,” Cô tức giận nhìn hai người, “Hôn mê bốn năm, sức khỏe suy yếu, cậu còn đi du lịch.” Với Hermione, cô luôn kiên trì rằng tới khi sức khỏe Harry ổn định thì Harry mới có thể đi đường dài, dù tên nhóc ấy có cô đơn thế nào đi nữa.
Harry lùi lùi lại, còn chưa kịp biểu đạt niềm vui sướng vì gặp lại đã bị sự tức giận của Hermione làm dập tắt. Với Hermione, không có gì quan trọng hơn sức khỏe của Harry.
Ron và Draco ngồi một bên, không nói lời nào. Có lẽ là vì quen đối nghịch với Harry, với tình trạng thê thảm khi Harry bị “dạy dỗ” vào lúc này, Draco nhếch miệng cười trên nỗi đau của người khác – chỉ cần không phải vấn đề quá lớn, Draco và Harry đều trêu chọc nhau.
Có lẽ Tom muốn nói gì, nhưng dưới con mắt phẫn nộ của Hermione,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/harry-potter-dong-nhan-thay-tot-ban-hien/2008519/quyen-3-chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.