Diêm Mặc Nghiêu dựa vào cạnh cửa nhìn Phương Lê đang nằm trên giường liền nói
" em xoay đến chín cả hai mặt rồi, không chịu ngủ đi "
" Chú phiền quá à, dù sao buổi trưa tui đã ngủ một giấc rồi."
" Được. Vậy anh đi tắm trước, hy vọng đi ra thấy em đã ngủ rồi."
Phương Lê liền tức giận, nhìn Diêm Mặc Nghiêu đi vào phòng tắm, sau đó lại nằm xuống nhắm mắt liên tục hít sâu, muốn dựa vào hô hấp mà đi vào giấc ngủ. Tiếng nước trong phòng tắm vang mạnh mẽ khiến cậu dù hít dù thở thế nào cũng không tài nào ngủ nổi.
Buối sáng Diêm Mặc Nghiêu cũng kêu trợ lí đưa đồ cá nhân và đồ ngủ đến, nên giờ hắn mới thoải mái ở đây tắm rửa đánh răng.
Khi bước ra Diêm Mặc Nghiêu bước thẳng đến mép giường vươn tay nhẹ nhàng xoa tóc Phương Lê nhỏ giọng hỏi.
" Thật sự em không muốn anh bồi em ngủ ư?"
"Không dám làm phiền Diêm Đổng, ngài rảnh rỗi liền về nhà đi, tui tạ ơn ngài rất nhiều."
" Vậy được rồi, em ngủ đi. Anh ngủ ngoài sofa nếu em đổi ý liền kêu anh."
Diêm Mặc Nghiêu nói xong liền cầm một cái gối và mền sau đó ra sofa làm ổ. Phương Lê lại bĩu môi, sau đó nhắm mặt lại lần nữa, nhưng cậu có làm thế nào cũng không tài nào ngủ được. Càmh muốn ngủ lại càng thành tỉnh, Phương Lê chỉ có thể ngồi dậy dùng sức tự vỗ vào đầu của mình.
" Anh nói em ngủ, chứ không nói em tự đánh mình như vậy."
Diêm Mặc Nghiêu không biết xuất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-tieu-cha-ke/931613/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.