Phương Lê nằm liệt trên bàn mà nghĩ đến lúc nãy, quả thật cậu lấy đâu ra can đảm mà lợi dụng hắn không phòng bị đẩy cá lên mặt hắn như vậy chứ.
Càng nghĩ Phương Lê tự lấy ra lí do chính là Diêm Mặc Nghiêu luôn nhây việc cậu sợ cá, bất mãn của cậu đã tích tụ nên giờ thấy chút cơ hội không cần nghĩ ngợi liền ra tay ngay.
Dù bị Diêm Mặc Nghiêu hù đến sảng,nhưng Phương Lê vẫn thấy có gì đó vui sướng.
Khi Diêm Mặc Nghiêu đã chuẩn bị cá lát sống ra dĩa rất ổn rồi bưng lên, Phương Lê hoá đau thương vì khi nãy quê độ trước mặt hắn thành động lực mà ăn đến tối trời tối đất.
Diêm Mặc Nghiêu nhìn ra được suy nghĩ của đứa nhỏ ngồi trước mặt, chỉ cảm thấy buồn cười, cư nhiên còn người đứng trước mặt hắn mà dám đùa dai như vậy.
" Tay nghề của chú tuyệt đó, không ngờ lun nhoa... Đây là món cá sống tui ăn thấy ngon nhất đó." Phương Lê cảm thấy ăn đồ của người thì cũng phải nịnh hót vài câu mới phải đạo, với lại đỡ để thánh ngồi đối diện mang thù.
" Ta chỉ đem cá xử lí một chút, gia vị là đầu bếp đã chuẩn bị trước."
" Ầy chú đừng khiêm tốn, cũng nhờ chú xử lí đúng cách thì có gia vị vào mới ngon chứ." Phương Lê hoàn toàn biến thành nịnh thần, nịnh Diêm Mặc Nghiêu hết lời.
" Lần sau ta ném cậu vào thùng cá xem cậu thế nào nhỉ?" Diêm Mặc Nghiêu cố ý hù dọa.
“Khụ khụ khụ…….” Phương Lê quả nhiên bị hù xanh mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-tieu-cha-ke/931595/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.