Xuống máy bay sau, Phương Lê cùng Diêm Mặc Nghiêu ngồi xe đến khách sạn. Nhưng bọn họ không check in nhận phòng mà đi thẳng lên tầng thượng có sân đậu trực thăng.
Phương Lê đeo trang bị bảo hộ liền ngồi ở ghế phụ nhỏ kế bên, cậu xoay đầu qua liền thấy Diêm Mặc Nghiêu ngồi ở ghế điều khiển, cậu còn chưa hiểu mô tê ất giáp gì thì Diêm Mặc Nghiêu đã điều khiển trực thăng bay lên.
Phương Lê cúi đầu nhìn phong cảnh núi non xinh đẹp bên dưới mà ngơ ngẩn, quả thật đẹp biết bao, cậu nhìn đến nổi không dời mắt.
" Cậu sợ sao?"
Phương Lê quay đầu nhìn hắn sửng sốt một chút, nghĩ thầm cái này thì có gì sợ, liền lắc đầu nói: “Không sợ.”
“Vậy ngồi cho vững.”
“Tui ngồi vững lắm rồi, chú còn muốn tôi vững như.....…… Á aaaaaaaaaa !!” Phương Lê nói còn chưa nói hết lời thì trực thăng đã lao thẳng một đường xuống, sau đó liền bất ngờ mà bay thẳng lên. Không khác gì đi tàu lượn siêu tốc.
Cậu có chút hoảng hồn, nhưng sau đó dần bình tĩnh lại thì thấy kích thích vô cùng, Diêm Mặc Nghiêu cũng không làm cậu thất vọng, hắn liền biểu diễn các kỹ thuật lái trực thăng
Phương Lê muốn biết kĩ thuật lái điêu luyện như vậy Diêm Mặc Nghiêu tập từ khi nào, nếu có thể trong thời gian ngắn mà lái được như vậy cậu cũng muốn thử.
Paylak một hồi ở trên trời, Diêm Mặc Nghiêu mới mở chế độ lái bình thường mà đưa Phương Lê đến bờ biển để chơi motor nước.
Bận áo phao Phương Lê ngồi sau lưng Diêm Mặc Nghiêu hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-tieu-cha-ke/931594/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.