Phương Lê ngồi trong phòng chờ có chút khẩn trương, dù Diêm Mặc Nghiêu không tới thì cậu vẫn cảm thấy khẩn trương vô cùng.
Khi Diêm Mặc Nghiêu bước vào, Phương Lê liền thở phào một hơi nhẹ nhõm. Hắn bước đến ngồi đối diện Phương Lê, nhìn cậu một chút thì mở miệng.
“Có chuyện gì quan trọng mà một hai phải gặp tôi mới có thể nói?"
Phương Lê có điểm chột dạ giơ tờ giấy đang cầm lên “Tôi thi đấu đạt hạng 1, còn nhận được tiền thưởng, nên muốn mời chú ăn cơm ạ."
“……” Diêm Mặc Nghiêu nói: “Mấy chuyện chúc mừng này cậu nên gặp bạn bè thì vui hơn."
"Tôi đã mời bạn bè rồi ạ."
Phương Lê cúi đầu, cảm xúc cũng nhanh chóng tuột xuống, ngón tay xoắn xoắn vào nhau mà nói.
"Khi ba mẹ tôi còn sống, mỗi lần tôi thắng giải hay thi hạng cao, ba mẹ tôi đều đưa tôi đi ăn cơm chúc mừng. Đã từ lâu rồi tôi mới đến đây ăn cơm, đây là lần đầu có trưởng bối đi ăn với tôi từ sau khi ba mẹ ra đi."
Diêm Mặc Nghiêu nhìn ra Phương Lê đang diễn đáng thương, nhưng cậu diễn một hồi lại thật sự nhớ ba mẹ.
“Gọi món ăn đi.” Diêm Mặc Nghiêu nói.
Phương Lê nhìn Diêm Mặc Nghiêu sửng sốt một chút, sau đó mỉm cười gật đầu, mở ra menu gọi món ăn, cậu cảm thấy Diêm Mặc Nghiêu cũng không quá đáng sợ, hơn nữa thái độ nói chuyện cũng khá tốt.
Khi đồ ăn được mang lên, Phương Lê đối Diêm Mặc Nghiêu nói: “Tôi muốn mượn chú hai người được không ạ?”
Diêm Mặc Nghiêu nhìn Phương Lê nói: “Mượn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-tieu-cha-ke/931578/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.