Edit: Nại Nại
___
Biệt thự Hạ gia, ánh đèn trong thư phòng vẫn luôn sáng đến hơn nửa đêm.
Thân ảnh cô độc của Hạ Nam Phương đứng ở trước cửa sổ sát đất to rộng, lặng im không một tiếng động. Anh chắp tay sau lưng, cầm một hộp quà nhỏ màu đen bằng tơ nhung.
Trong hộp là một chiếc nhẫn, vốn dĩ kế hoạch đêm nay là bàn chuyện kết hôn với Lý Nhiễm, nào biết hai người lại cãi nhau một trận, chiếc nhẫn đáng lý ra đang nằm trên tay Lý Nhiễm, lúc này lại lẳng lặng mà nằm trong tay anh.
Màn che buông xuống bóng đêm được ánh trăng chiếu xuống bên ngoài không có gì kia, nhưng anh lại nhìn chằm chằm đến xuất thần.
Thẳng đến khi điện thoại vang lên, mới đưa suy nghĩ mơ hồ của anh kéo về.
___
Bây giờ ở viện dưỡng lão Nam Sơn, đêm đã rất sâu.
Hoa sen trong hồ ở vườn hoa không biết nhảy vào một con ếch xanh khi nào, âm thanh ồn ào kêu thấu màn đêm.
Giấc ngủ của ông nội Hạ không được sâu giấc lắm, sau khi bị đánh thức liền không ngủ lại được nữa, liền gọi hộ lý từ bên ngoài vào.
Giọng nói già nua vang lên: "Mấy giờ rồi?"
Hộ lý tiến vào, tay chân nhẹ nhàng mở đèn trên đầu giường: "11 giờ ạ."
Ông nội Hạ gật gật đầu, tuổi tác của ông đã lớn, làm việc và nghỉ ngơi có chút hỗn loạn, thường xuyên vào buổi tối 7 8 giờ sẽ đi ngủ, 11 12 giờ đêm sẽ tỉnh lại.
Bàn tay già nua từ từ động đậy thân thể, hộ lý vội vàng đi đến giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-nay-toi-khong-ga-nua/620085/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.