"Lỗi Lỗi?"
Lưu Hạo Nhiên chạy quá gấp, trên cao không khí loãng, không đủ oxy cho trái tim đang đập mãnh liệt trong ngực hắn. Hắn dựa vào cửa, há mồm thở dốc, giọng nói run rẩy.
Nghe được giọng nói lâu rồi chưa nghe, Ngô Lỗi quay đầu lại thì thấy Lưu Hạo Nhiên với cơ thể phủ đầy tuyết và cái áo lông hơi mỏng, cùng đôi môi hơi tím đi vì thiếu oxy thời gian dài và gương mặt gầy gầy.
Giây phút đó, tường thành trong lòng cậu bỗng chốc sụp đổ. Cậu mở rộng vòng tay, câu đầu tiên mà cậu thốt ra là: "Em nhớ anh, Lưu Hạo Nhiên."
Lưu Hạo Nhiên chậm rãi đi qua, nâng mặt Ngô Lỗi lên. Hắn cẩn thận hôn lên trán Ngô Lỗi. Môi hắn lạnh lẽo, trán cậu cũng vậy.
Sau đó hắn ngửi được hương nguyệt quế nồng nàn, vẫn hệt như trong trí nhớ của hắn, nhưng còn mãnh liệt hơn gấp chục lần.
Ngô Lỗi ngửa đầu, hôn lên môi hắn.
Từ mềm mại nhẹ nhàng, nụ hôn bỗng trở nên ve vuốt mạnh mẽ. Sóng tình trào dâng, nhấn chìm người chỉ trong nháy mắt.
Đôi môi giao triền, tình hương hòa lẫn trong nước bọt nhanh chóng cuộn trào theo máu. Nụ hôn của đôi tình nhân thô bạo và khát khao. Răng nanh Lưu Hạo Nhiên đập vào khóa môi của Ngô Lỗi, trong khoang miệng tràn lên vị máu tanh nhẹ. Ngô Lỗi cắn ngược lại với chút ý trừng phạt.
Mùi máu của Omega trong kỳ phát tình kích thích bản năng của Lưu Hạo Nhiên.
Tình hương mạnh mẽ sôi trào của Alpha nhanh chóng đánh bại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-loi-thu-mot-sung/2428656/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.