Ngô Lỗi vẫn cứ nhìn hắn.
Không biết khi nào, màu hồng nhạt kia đã lan từ ngực lên tới ngực cậu. Không khí trong phòng nhiễm chút hơi men. Ngón tay Lưu Hạo Nhiên vẫn nắm cằm cậu, hay chính xác hơn là vuốt ve. Ngô Lỗi không thể động đậy, cứ như đã bị ếm bùa bất động.
"Anh... lại về rồi à?"
Ngón tay Ngô Lỗi vạch cổ áo ngủ Lưu Hạo Nhiên ra, cậu không đáp lại lời hắn, như thể đang nằm mơ. Vì say rượu, mắt cậu như ngậm một hồ nước, phản chiếu gương mặt Lưu Hạo Nhiên.
"Lại?" Lưu Hạo Nhiên nghiêng đầu, nhạy bén đặt câu hỏi.
"Sao cứ mỗi lần uống say là em lại mơ thấy anh nhỉ..."
Ngô Lỗi híp mắt cười, cậu cho rằng chính mình thật sự đang ở trong mơ.
Lưu Hạo Nhiên không nói gì, nhưng chút không vui trong mắt dần nhạt đi. Tay hắn dời sang chỗ khác, vòng ra sau cổ Ngô Lỗi, nhẹ nhàng nâng đầu cậu lên. Hắn cúi xuống hôn một cái lên khóe môi thấm mùi rượu, rồi lại nhẹ nhàng rời đi. Hắn hỏi: "Ở trong mơ anh cũng hôn em như vậy à?"
Ngô Lỗi khẽ nghiêng mặt theo, muốn đụng chạm nhiều hơn. Cậu gật đầu.
Nhưng cậu không nhận được nhiều nụ hôn hơn. Ngón tay của người trong mộng lại dời xuống, cởi nơ Ngô Lỗi ra. Cậu ngoan ngoãn ngẩng đầu lên. Thấy cậu ngẩng đầu, đầu ngón tay ai đó lướt qua hầu kết nơi cổ cậu. Trong tiếng nói của người trong mộng có lẫn ý cười: "Ngoan lắm."
Như rắn độc đang thè lưỡi, bên tai cậu có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-loi-thu-mot-sung/2428643/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.