Tuyến thể như cảm nhận được ánh mắt, lại cháy bỏng, gần như đau đớn.
Ánh đèn vàng mông lung chiếu lên Lưu Hạo Nhiên. Đôi mắt hắn vẫn sáng trong như trước, sống mũi đổ bóng xuống một bên mặt, tóc rất ngắn, cằm vừa cạo râu sạch sẽ, đường nét càng thêm rõ ràng. Áo ngủ vừa vặn bao lấy thân hình dong dỏng của hắn. Ngô Lỗi nghĩ họ đã không gặp nhau gần bốn tháng rồi, nhưng hắn lại trông quen thuộc như là hàng đêm đều bao bọc lấy cậu.
Có lẽ cậu chưa tỉnh rượu hẳn, men say còn lãng đãng trên không.
"Em uống nhiều quá, sẽ trượt chân đấy, anh không cùng em đi tắm lần nữa sao?" Ngô Lỗi bước chân trần trên sàn nhà.
Sau đó Lưu Hạo Nhiên dắt lấy tay cậu.
Dòng nước xối lên làn da, tụ lại thật nhiều rồi mau chóng chảy xuống.
Lưu Hạo Nhiên đánh bọt gội đầu cho Ngô Lỗi, "Nhắm mắt lại."
Ngô Lỗi ngoan ngoãn nhắm mắt. Không có điểm tựa nào, cậu phải vịn vào eo của người trước mặt. Dưới bàn tay là vòng eo chắc khỏe, nhưng lại rất khác với ký ức của cậu.
"Anh lại gầy rồi." Ngô Lỗi mở miệng nói, như đang thở dài.
Lưu Hạo Nhiên cầm vòi hoa sen rửa trôi bọt trên mặt Ngô Lỗi, vừa chú ý không để nước rơi vào mắt Ngô Lỗi.
"Bình thường anh ăn cũng khá nhiều." Lưu Hạo Nhiên đáp.
"Tốt nhất là vậy." Tẩy tóc cũng gần hết bọt rồi, Ngô Lỗi mở mắt ra.
"Đứng yên đừng có động, anh đi lấy khăn." Lưu Hạo Nhiên dội sơ nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-loi-thu-mot-sung/2428640/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.