Lưu Hạo Nhiên gọi điều dưỡng đến dọn bình dịch đã truyền xong. Sau đó, hắn chờ bác sĩ kiểm tra phòng, xác nhận tình trạng của Ngô Lỗi đã ổn định, rồi sau một ngày một đêm không ngủ, Lưu Hạo Nhiên rốt cuộc cũng nằm ngủ bên cạnh Ngô Lỗi. Hắn vẫn còn có vẻ rất tiều tụy.
Bây giờ là chạng vạng. Một ánh chiều tà cuối cùng đậu trên vai Lưu Hạo Nhiên, toả quầng sáng nhàn nhạt, như rượu trái cây rót tràn lan nhẹ.
Miệng vết thương ở cánh tay phải vẫn đau liên tục. Ngô Lỗi nhắm mắt nhưng không hề buồn ngủ. Điều duy nhất an ủi cậu là mùi tình hương của người bên cạnh. Tai cậu lại văng vẳng tiếng Lưu Hạo Nhiên. Cậu nhớ lại từng chút kỷ niệm khi họ ở bên nhau.
Lúc đầu Ngô Lỗi không muốn theo đuổi gì, cậu chỉ muốn làm một người thoải mái vô tư lự.
Họ gặp nhau lần đầu ở tiệc rượu vào năm Lưu Hạo Nhiên mười tám tuổi. Người này trông thì không lớn, nhưng lại như đã sống ở trong giới này rất lâu rồi. Ngô Lỗi thấy hắn rất thuần thục nốc thứ rượu trắng cay nồng kia, đôi mắt dần phủ kín men say, nhưng lại không từ chối cụng ly với người khác. Cậu không nhịn nổi nên đứng lên, kéo Lưu Hạo Nhiên chạy khỏi tiệc rượu đi chơi game.
Vì khi đó Ngô Lỗi mới tới Bắc Kinh, không có bạn bè thân quen, nên khi rảnh rỗi cậu lại hẹn Lưu Hạo Nhiên cùng nhau đi ăn. Sở thích của họ giống nhau nên chơi với nhau rất hợp, hơn nữa Lưu Hạo Nhiên còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-loi-thu-mot-sung/2428632/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.