“Được rồi.” Lưu Hạo Nhiên gật đầu, tay chống ra sau Ngô Lỗi. Hắn đưa tay phải lên đỡ vai cậu, để đề phòng cậu bất cẩn động đến vết thương, tay trái giơ di động lên.
Camera trước được bật lên. Mặt Ngô Lỗi xuất hiện trong màn hình, cũng không có cảm giác gì là bị bệnh.
“Thế này được không?” Lưu Hạo Nhiên đưa mặt ra xa một chút, vừa vặn khuất khỏi màn hình.
“Ấy, tóc che mắt rồi.” Tầm mắt bị che lại, Ngô Lỗi lắc nhẹ đầu, nâng tay trái lên vuốt lại một chút mái tóc hơi dài. Nhưng tóc vừa gội xong không chịu nghe lời lắm, nhanh chóng phủ xuống trán lại. Trên đỉnh đầu còn có mấy sợi tóc cứng đầu dựng lên, đè thế nào cũng không xuống.
Lưu Hạo Nhiên khẽ cười, Ngô Lỗi vừa định quay đầu thì cảm giác được người phía sau đè đầu mình lại, cảm nhận được tóc được gom lại. Lưu Hạo Nhiên lấy từ đâu ra một sợi dây thun màu đen, rồi vuốt gọn tóc trên trán và đỉnh đầu của Ngô Lỗi, sau đó vụng về cột thành một nhúm trên đầu cậu.
“A, này là gì…” Ngô Lỗi nhìn mình trong camera. Cậu bĩu môi, cảm thấy hơi ngốc nên đưa tay lên muốn tháo ra.
Nhận thấy ý định của cậu, Lưu Hạo Nhiên gập chân lên, móc lấy tay cậu, không cho cậu động đến. Hắn nói sau tai cậu: “Ngoan, đừng có động.”
Ngô Lỗi bất đắc dĩ, chỉ có thể để mặc hắn.
“Rồi, chuẩn bị chụp.” Canh hình xong, Lưu Hạo Nhiên nhắc cậu.
Ngô Lỗi nhìn ống kính, nâng tay trái lên làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-loi-thu-mot-sung/2428630/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.