Giọng nói mang theo ma lực từng chút, từng chút vỗ về những con sóng dữ đang trào dâng trong tâm hồn cô gái.
Một phút chầm chậm qua đi, hai người vẫn cứ nhìn nhau, không tiếng động mà giằng co, mâu thuẫn. Thấy Quận Hy Ca không còn tỏ ra kháng cự nữa, Diêm Dụ liền âm thầm thở phào, vầng trán lấm tấm mồ hôi.
Anh rất sợ tiểu ác ma này giận, nếu mà cô giận thật rồi, chỉ e sẽ rất khó dỗ.
"Nào, anh đỡ em dậy..."
Diêm Dụ nén đau bế cô lên, đúng lúc này, Quận Hy Ca bỗng nhiên mở miệng: "Lúc nãy rõ ràng là anh khi dễ em, anh còn dám chối không?"
Yết hầu nhấp nhô hai cái, Diêm Dụ cười khan đáp: "Anh xin lỗi, lần sau anh sẽ không thế nữa."
Diêm Dụ thực sự hoài nghi bản thân đã rước về một vị tổ tông chứ không phải một người vợ. Quận Hy Ca nào có dáng vẻ hiền lương thục đức, dịu dàng uyển chuyển chứ? Cô lúc nào cũng cứng nhắc, lạnh lùng, ít nói. Mường tượng đến cảnh mỗi ngày phải quỳ bàn phím, anh lại không kiềm được run rẩy...
Có điều, chẳng phải chính dáng vẻ này của cô mới là con át chủ bài khiến anh xiêu lòng và gục ngã sao? Anh yêu cô cũng bởi vì cô không giống những người phụ nữ khác. Cho nên, thực ra mỗi ngày phải quỳ bàn phím cũng không tệ như anh nghĩ.
Khóe môi Diêm Dụ ẩn hiện nụ cười gian tà, sau này... anh vẫn sẽ tiếp tục khi dễ cô!
Quận Hy Ca không hề hay biết ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-trinh-chinh-phuc-tieu-ac-ma/3049296/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.