Đúng vậy, cô ta cứu Tư Sinh chính là đang cứu lấy bản thân mình.
Trong lúc Quận Nhĩ Trúc đang xao nhãng với những ý nghĩ mơ hồ thì phía đối diện, Diêm Dụ đã nhanh chóng cướp lấy khẩu súng của tay cảnh sát, mở chốt, lên đạn rồi không do dự nhắm bắn.
"Đoàng..."
Đầu súng bốc lên làn khói mỏng manh, viên đạn xuyên vút qua mái tóc hơi rối của Quận Hy Ca, bay một đường thẳng sát sàn sạt mang tai Quận Nhĩ Trúc, sau đó cắm vào một bức tượng gỗ phía sau.
Dường như chỉ chờ có thế, Quận Hy Ca bỗng bẻ quặt bàn tay cầm dao của Quận Nhĩ Trúc. Khi cô ta còn chưa hoàn hồn, cô đã giẫm mạnh lên chân cô ta, loáng một cái đẩy cô ta ngã xuống nền gạch lạnh lẽo.
Trước ánh nhìn cả kinh của mọi người, Quận Hy Ca ngồi xuống nhét quả cầu gai hồi nãy vào miệng cô ta. Quả cầu gai với các cạnh nhọn hoắt như đầu đinh nhô lên, to bằng nắm tay trẻ con bị tống trọn trong khuôn miệng Quận Nhĩ Trúc, khiến cô ta đau đớn ú ớ, tròng mắt long sòng sọc.
Mặc kệ cô ta có vùng vẫy kịch liệt như thế nào, Quận Hy Ca vẫn khăng khăng đè cô ta xuống. Nhếch lên nụ cười mỉa mai, cô hếch cằm nói với ả: "Mày... vẫn còn ngây thơ lắm!"
"A! Á!"
Quận Nhĩ Trúc không cam tâm gào thét, bờ môi chảy máu vì sự tiếp xúc với quả cầu gai. Tại sao có thể như vậy? Rõ ràng một phút trước cô ta nắm thế chủ động kia mà, người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-trinh-chinh-phuc-tieu-ac-ma/3049174/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.